Goth những kẻ hắc ám review năm 2024

Có lẽ đã rất lâu tôi chưa chê một cuốn sách nào như thế này sau Cuộc sống tự chôn vùi. Theo quan điểm cá nhân tôi, đây là một cuốn sách nhảm nhí. Nó không nên có tên là Những kẻ hắc ám mà nên đổi thành Những kẻ biến thái.

Các nhân vật trong truyện, đặc biệt là hai nhân vật chính, đều có tâm lý vặn vẹo. Các nhân vật phụ khác cũng không kém phần long trọng: người thì thích chặt tay [tởm nhất là cắt tay trẻ con, động vật], kẻ thì cắn giết chó con, rồi sát nhân hàng loạt chuyên phanh thây móc mắt mổ bụng… Tôi hoàn toàn không cảm nhận tí nào “kinh dị rùng rợn ẩn chứa nỗi buồn” mấy lị “chiêm nghiệm cuộc sống” như bìa 4 sách quảng cáo. Tôi chỉ thấy bệnh hoạn, điên khùng. Những kẻ sát nhân bẩm sinh, vô cảm, không có áy náy xót thương, không có động cơ giết người ngoài “mình thích thì mình làm thôi”.

Tôi khá thích tác giả này sau Zoo. Calling you cũng sáng tạo, Đồng thoại đen hơi nhạt một chút nhưng vẫn tiêu hóa được. Đến Goth này thì tôi cho rằng tác giả bị ám ảnh bởi giết người chia xác, chết nhưng quyết không được chết lành lặn. Nhân vật trong Goth khiến tôi có cảm giác họ khiếm khuyết về mặt cảm xúc, đọc rất ức chế.

Goth gắn mác 18+ cũng đúng dù tôi nghĩ 18+ cũng chẳng nên đọc vì nó chả có giá trị méo gì ngay cả giải trí.

Trải qua bao thăng trầm sóng gió cùng gu ăn tạp nhiều thể loại từ ngôn tình, lịch sử, văn học, manga cho đến trinh thám, viễn tưởng… với vô vàn các tác giả Mỹ, Nhật, Trung, … thì cuối cùng, cuối cùng mình đã tìm ra được tác giả yêu thích nhất, ấn tượng nhất, đó là Otsuichi.

Một giây bình ổn lại cái sự sung sướng này để viết tiếp.

Goth là một tuyển tập những câu chuyện kinh dị ngắn có liên kết với nhau. Các nhân vật trong tác phẩm của Otsuichi thì hầu như không có ai bình thường, và hai nhân vật chính trong truyện này cũng vậy. Họ vô cảm trước mọi thứ xung quanh, đến cái mức tỏ thái độ thờ ơ trước cái vụ án g.i.ế.t người man rợ, thậm chí tâm lý còn có phần bệnh hoạn khi thích quan sát hiện trường vụ án hay thích xem những cảnh đẫm máu.

Một điểm rất thú vị trong Goth là lối kể chuyện theo ngôi thứ nhất. Nhân vật xưng “tôi”, kể cả nhân vật chính, kẻ g.i.ế.t người hay người bị g.i.ế.t. Điều đó khiến độc giả khi đọc phải động não suy đoán xem rốt cuộc nhân vật “tôi” đó là ai. Đến khi biết cái kết, ăn quả plot twist thì ngớ ngàng đọc lại từ đầu :]] mình đã đọc đi đọc lại một truyện đến bốn lần mới thấm thía được cú twist đó. Plot twist được rải rác khắp truyện nên nếu bạn thích twist thì đây quả là một lựa chọn tuyệt vời.

Goth được gắn tag 18+ vì có nhiều đoạn miêu tả khá chân thực về mấy cảnh p.h.a.n.h t.h.â.y, chôn sống, nói chung là rất biến thái và dễ ảnh hưởng đến tinh thần nếu tâm lý bạn đang không ổn. Cộng thêm với văn phong lạnh lùng, vô cảm sẽ khiến nhiều bạn thấy rùng rợn, không phải vì máu me mà rợn vì cái lối suy nghĩ và hành động của nhân vật chính.

Khác với những câu chuyện kinh dị chỉ nhằm mục đích hù dọa, Goth mang đến nhiều tầng ý nghĩa về tình cảm gia đình, về đấu tranh nội tâm, về góc khuất của những con người đằng sau chiếc mặt nạ tươi cười. Tâm lý các nhân vật được phát triển có chiều sâu nên khi đọc không bị khó hiểu, thỉnh thoảng có khi còn bị nhập vai vào nhân vật nữa.

Mình highly recommend cuốn này cho những bạn thích thể loại tâm lý, kinh dị và thích plot twist nhé. Đảm bảo Otsuichi và “GOTH – Những kẻ hắc ám” sẽ không làm bạn thất vọng!

Nếu các bạn là fan của trinh thám kinh dị và thường xuyên theo dõi page chắc sẽ nhận ra tác giả Otsuichi. Tôi đã từng viết review về cuốn ZOO của ông. ZOO là một tuyển tập truyện ngắn kinh dị hết sức lạ lùng và cũng cực kì xuất sắc, vì vậy tôi đã kì vọng khá nhiều vào Goth - Những kẻ hắc ám. Tuy nhiên Goth lại làm tôi hơi thất vọng một chút khi so sánh nó với ZOO.

Goth là những câu chuyện ngắn xảy ra xoay quanh hai nhân vật chính – hai học sinh trung học. Một cô gái xinh đẹp lạnh lùng và luôn nói về cái chết với vẻ thờ ơ và một chàng trai thân thiện nhưng nội tâm lại thờ ơ với tất cả, điều duy nhất khiến cậu ta hứng thú chính là những kẻ giết người.

“Có hai loại người trên thế giới này, những người bị giết và những kẻ sát nhân.”

Hiển nhiên nhân vật nam chính thuộc loại thứ hai, cậu ta luôn biết chính xác cách những kẻ giết người thực hiện tội ác của mình. Cặp đôi nam nữ chính không hẳn là bạn, chỉ là họ khác người, và họ tìm thấy sự đồng cảm lẫn nhau.

Cùng với nhau, họ luôn “tình cờ” gặp phải những vụ án bí ẩn, những tên tội phạm với cái đầu lạnh lẽo và sự vô cảm đến rùng mình: Một tên chuyên lừa giết những người phụ nữ, xẻ xác họ thành nhiều mảnh với một bộ dao “chuyên dụng”, một thầy giáo bị ám ảnh bởi những bàn tay và bắt đầu chặt chúng khỏi người sống, một anh chàng thích làm vườn và chôn sống người xuống dưới lớp đất ẩm đó, hai chị em sinh đôi thích giả chết, cho đến một ngày cái chết thật sự xảy đến… Còn rất nhiều những tình huống lạ lùng đến khó tin nữa mà vài dòng khó có thể kể hết được.

Đương nhiên hai nhân vật chính của chúng ta đóng vai trò dẫn dắt câu chuyện, nhưng họ không có ý định ngăn chặn tội ác diễn ra. Họ tìm những kẻ giết người chỉ bởi vì họ thích nhìn cách sự lạnh lùng thống trị thế giới. Mà đúng hơn, nam chính luôn là người bàng quan đứng quan sát tội ác diễn ra trong âm thầm, thậm chí cậu ta còn thích thú cái cảm giác bệnh hoạn đó.

Trong thế giới của những kẻ sát nhân, không có thứ gì gọi là tình cảm, họ chỉ đơn thuần bị ám ảnh bởi niềm vui kiểm soát sự sống của người khác. Đến cuối truyện, hình tượng của nam chính dần hiện lên rõ ràng hơn, cậu ta chính là một tên sát nhân, mặc dù tay cậu chưa bao giờ nhuốm máu. Sự lạnh lùng và ác độc của cậu ta đang âm ỉ cháy dưới cái vỏ bọc hoàn hảo bên ngoài.

Truyện thiên về tâm lí – kinh dị nhiều hơn, mặc dù tình tiết hầu hết là trinh thám. Tác giả xử lí logic truyện có vài đoạn còn hơi gượng và thù pháp được lặp lại là cố tình viết để độc giả hiểu nhầm vai trò của tên sát nhân.

Xét về phần trinh thám, truyện ở tầm trung, tức là các bạn không hay đọc trinh thám như tôi có thể xí xoá cho qua, nhưng một số bạn yêu cầu logic cao thì chắc sẽ hơi thất vọng. Về phần ý nghĩa ẩn dụ và ý nghĩa nhân văn, tôi thấy truyện chỉ tập trung miêu tả tâm lí biến thái của những kẻ sát nhân và rằng chúng giết người chẳng bởi vì lí do gì cả - chúng đơn giản muốn làm thế.

Hai nhân vật chính tuy bề ngoài giống nhau nhưng bản chất lại khác hẳn. Nhân vật nữ chính là một cô gái sống dưới thân phận người khác quá lâu, đến mức khuôn mặt cô mất khả năng biểu lộ cảm xúc. Còn nam chính, cậu ta mang trên mình đầu óc và trái tim của một kẻ giết người – không cảm xúc, không vương vấn. Cậu ta không quan tâm đến bất kì thứ gì khác nhưng vẫn nguỵ trang bản thân dưới hình ảnh một con người thân thiện và hoà đồng. Chẳng ai ngờ nổi những kẻ biến thái đang là một trong số những người bạn của mình, đúng không nhỉ?

Chủ Đề